|

Chiếc lon đỏ trên người bác hàng xóm

Một buổi sáng, tôi mở cổng chuẩn bị đi chợ như mọi ngày. “Xoẹt” – tiếng kéo cắt phát ra từ bên cạnh. Nhìn qua, tôi thấy bác hàng xóm đang ngồi tỉa lại mấy cây cảnh trước nhà. Bác vừa cắt đi một cành dài, tôi gật đầu tỏ ý chào, bác cũng gật nhẹ đáp lại. Bác xếp cành cây mới cắt lên đống lá ở cạnh chân. “Thật gọn gàng làm sao!” – tôi thầm nghĩ, rồi lẳng lặng ra chợ mua đồ. Lúc về tới nhà, tôi lại gặp bác hàng xóm khi sáng đang đem đống cành đi vứt….

Giữa con đường nhựa vắng tanh, “xào xạc” tiếng gió lùa qua những tán cây xa xa, dưới ánh mặt trời nhàn nhạt buổi ban mai, “Cạch” – một chiếc lon đỏ rực nổi bần bật giữa không gian. “Cạch” Một chiếc lon trông thật chắp vá lại gắn chặt vào chiếc chân của bác hàng xóm đang cà nhắc từng bước. “Cạch” – Suy nghĩ chưa kịp thành hình, ánh mắt tôi vội quay đi. Tôi nhảy xuống xe, mở cổng, dắt vào, đóng cổng.

Hóa ra sự gọn gàng của đống cành là để che giấu một thứ không thể gọn gàng được. Rốt cuộc thì chiếc chân cụt của bác có gì mà lại khiến tôi quay đi nhanh thế?

13.07.26

Diệu Bình

Similar Posts

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *