|

Dưới cả bình thường

“Sao lại để tên đi làm là Bình Bình vậy?”

Sếp hỏi, ngay khi vừa mở trang cá nhân của tôi ra.

Hồi đó tôi mới đi làm ở một agency. Buổi bàn việc có sếp, tôi, và một cô bé thực tập vừa vào cùng đợt. Sếp yêu cầu chúng tôi gửi tài khoản mạng xã hội qua và rà một lượt trang cá nhân tại chỗ, những bài đăng, bài chia sẻ… Lướt xong của cô bé, sếp gật gù chẳng nói gì. Tới lượt tôi.

Vừa nghe đến câu hỏi của sếp, ánh mắt tôi vụt sáng, như thể cuối cùng cũng được bước lên sân khấu, một sân khấu mà bản thân đã dàn dựng kỹ lưỡng từ khi tạo ra cái tên ấy. Đầu tôi vô thức rướn về trước, cổ họng nuốt một ngụm nước bọt thật khẽ. Nhưng chữ đầu tiên còn chưa kịp thoát khỏi cuống họng, thì sếp đã tiếp tục: “Một chữ bình là bình thường, hai chữ bình là dưới cả bình thường, về đổi lại tên đi.” Cổ tôi khựng lại, ánh đèn sân khấu vụt tắt, bài phát biểu trôi tuột qua cổ, nén thành thứ chất lỏng như axit cào vào bụng tôi. “Không tin mày nghĩ thử xem giữa to và to to, cảm thấy cái nào to hơn” sếp tiếp tục. Thực tập sinh mới vào bên cạnh nhanh nhảu đáp: “Đúng là chữ to cảm giác to hơn thật.”

Kết thúc cuộc họp, tôi rời phòng mà không đề cập gì thêm về vấn đề đó. Nhưng cô bé thực tập sinh ấy vừa ra khỏi cửa đã kéo tất cả về lúc ban đầu: “Sao chị để tên Bình Bình vậy?” Tôi im lặng một lúc rồi chỉ cười đáp lại. Đến tận bây giờ trên mọi nền tảng làm việc, tôi vẫn là Bình Bình. Sao tôi không nói cho cô bé ấy biết nhỉ?

16.07.26

Diệu Bình

Similar Posts

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *