Vũng Tàu

Lần đầu tiên bạn tự mình đi du lịch là khi nào?

Trong cuốn sách của một người từng du lịch nửa vòng trái đất, tôi nhớ có một đoạn đại ý rằng: Đa phần những người đi du lịch nhiều, sẽ tiếp tục đi du lịch trong thời gian tới; nhưng những người đến tận bây giờ vẫn chưa đi sẽ rất lâu nữa, hoặc có thể không bao giờ rời khỏi nơi ở của mình. Hồi đọc nó, tôi chỉ nghĩ, mình muốn trở thành người ở vế trước, mà không nhận ra rằng mình sớm đã làm người ở vế sau rồi.

Đợi đạt được thành tích, đợi đến năm sau, đợi khi nào có thời gian, đợi khi nào đó có người đi cùng… Như thể ta luôn đợi một khoảnh khắc hoàn hảo cho tất cả.

Ấy vậy mà khi tất cả những yếu tố ta đợi đã hội đủ, ta lại bắt đầu lo, bắt đầu nghĩ. Đi như thế nào? Kế hoạch ra sao? Nhà cửa có chuyện gì thì sao? Đến đó có gì vui? Liệu bỏ tiền cho một chuyến du lịch như vậy có đáng?

Thực ra, nếu chịu ngồi xuống nghĩ, tôi nghĩ rồi chúng tôi cũng có thể tìm ra giải pháp cho tất cả, chỉ là đến cuối cùng, chúng tôi lại hợp lý nó bằng những lý do. Lý do tuy không phải lúc nào cũng hợp lý, nhưng ta luôn cần nó để xoa dịu nỗi bất an của chính mình. Cứ như thế, hết lần này đến lần khác, tôi thoái thác, gác lại, và hợp thức hóa những lý do.

Nhưng cuộc đời vốn rất diệu kỳ, sẽ luôn có những thứ sinh ra chỉ để thu hút bạn, nó sẽ tiếp tục sống trong trái tim bạn, dù cho bạn có cố quên nó như nào, thì cái khát vọng ấy, cái dã tâm ấy, vẫn tìm cách gặm nhấm tâm can bạn mỗi ngày. Nó luôn thì thầm bên tai bạn rằng, bạn chưa từng làm, chưa từng biết, chưa có đủ tư cách để nhận xét rằng nó không xứng đáng với bạn.

Cuối cùng, đến một ngày, một ngày rất đỗi bình thường, nguyện vọng ấy không còn muốn an phận nằm trong tâm trí bạn nữa. Không cần điều kiện thuận lợi, không cần một kế hoạch hoàn hảo, mặc xác mọi nỗi lo lắng lung tung, tôi chấp nhận mọi rủi ro và kéo người khác lên đường.

Dù Vũng Tàu không phải nơi xa xôi gì, nhưng với những kẻ lần đầu như tôi, nó thực sự rất xa, rất bụi, rất nhiều lo lắng, rất nhiều câu hỏi, và cũng rất nhiều háo hức. Hệt như cảm giác đứng trên một toà nhà cao tầng hóng gió vậy. Tim bạn đập thình thịch vì độ cao, trong đầu diễn ra hàng vạn diễn cảnh té xuống, nhưng chỉ vì choáng ngợp trước cảnh đẹp ngay dưới chân, cùng lọn gió lùa qua từng tấc da trên cơ thể như muốn đưa thân thể này bồng bềnh cùng những đám mây. Khoảnh khắc đó, tất cả đều trở nên xứng đáng.

Sau bao cung đường ngoằn ngoèo gió bụi, kẻ sinh ra trên cao nguyên như tôi, cuối cùng cũng hiểu thế nào gọi là “biển bạc” rồi. Như một điệu khiêu vũ duyên dáng giữa chàng biển bao la và nàng gió phóng khoáng dưới sự chứng kiến của nàng nắng chiều đầy ghen tuông, buông những tia nắng chói lóa hòng chia cắt biển và gió, tạo nên một khung cảnh như giằng co, mà cũng như hòa làm một trong một điệu rumba. Chúng tôi lao ngay ra biển, như thể đó là lý do duy nhất lôi kéo những kẻ mộng mơ tới đây.

Thế nhưng…
Nước biển thực tế ở khu vực này không như kỳ vọng một chút nào. Nó không xanh, không trong, mà mang một màu sẫm của cát…Dẫu vậy, biển luôn có phép lạ của riêng nó. Chỉ cần bạn buông mình đón nhận những cơn sóng, mọi gai góc, nặng nề, đều được biển cuốn đi, chỉ còn mỗi thân thể trần trụi, cùng một tâm trí trống rỗng lửng lơ trong làn nước mờ đục. Phải chăng biển ở đây đã nhận quá nhiều tâm tư của con người nên mới mang màu sắc ấy?

Nhìn lại, chuyến đi đầu tiên đó chẳng có một lịch trình nào ra hồn. Nó là một mớ bòng bong của những sự ngẫu hứng lộn xộn tuyệt đẹp.

Là cái bụng căng chướng đến mức phải nôn ra vì tham lam với bữa nhậu tối, nhưng hương vị thì cứ quyến luyến mãi không thôi. Là tô bún bề bề bưng nhầm nhưng lại mang đến vị ngon bất ngờ cho buổi sáng. Là sự khó hiểu của chính bản thân khi loay hoay tìm quán cà phê view biển, để rồi cuối cùng chọn mua một ly mang ra cạnh bờ biển, Vừa nhâm nhi cốc cà phê vừa nhìn cuộc sống của người dân ở biển, xa xa là chiếc thuyền gần bờ, họ khuân xuống một thúng cá, rồi một đám người vây quanh xì xào trả giá hô hào… Gần gần là những người đang nằm phơi nắng nắng và đám trẻ được gia đình dẫn đi nghịch ngợm đủ trò,… Tôi cứ ngồi đó, thu hết tất cả vào tầm mắt, cùng người bên cạnh phán xét đủ thứ, nói những lời nhảm nhí vô nghĩa. Mặc dù chẳng có gì đặc biệt, chẳng có gì quan trọng, nhưng dường như có gì đó rất trọn vẹn, rất hoàn hảo trong khoảnh khắc ấy, khiến tôi cứ xao xuyến mãi.

Khi nắng lên đến đỉnh đầu, giữa rất nhiều lựa chọn, chúng tôi lại lao vào một bảo tàng chỉ vì một mục đích vô cùng trần tục: tìm chỗ có máy lạnh. Tôi đã từng tham quan rất nhiều bảo tàng lẫn triển lãm rồi. Hoặc là choáng ngợp về thị giác, hoặc là ngất ngây vì kiến thức. Bảo tàng này không chỉ làm tốt hai điểm đó mà còn cho chúng tôi một thứ rất khác, trải nghiệm. Bạn có biết đường trong các hầm trú ẩn tối thế nào không? Dù chỉ đi qua một đoạn rất ngắn trong mô hình phục dựng, nhưng nó ngay lập tức khiến mình choáng ngợp trước những trang sử hào hùng của dân ta. Chúng ta học tất cả chỉ qua vài trang, cảm thấy việc thuộc được nó khó hơn cả lên trời, vậy mà chỉ trong vài trang đó, muôn vàn sinh mạng đã sống trong những căn hầm tối tăm, nằm gai nếm mật mới có được ngày bình yên như hôm nay.

Mọi thứ đều chệch choạc so với những “bản kế hoạch hoàn hảo” tôi từng tự vẽ ra trong đầu trước đây, nhưng chính sự chệch choạc thực tế ấy lại khỏa lấp hoàn hảo cho cái khát khao dịch chuyển bấy lâu nay.

Cứ nghĩ đến nhiều năm sau, xem lại những chiếc video quay vội, những tấm ảnh chụp đại này. Thậm chí chỉ với việc viết lại những gì đã diễn ra ngày hôm đó như này thôi, cũng đủ để tôi nghĩ: Đời này, có những ngày thật đáng sống làm sao.

Không phải vì tôi được đi du lịch, mà vì tôi đã dám, đã đi, đã sống hết mình cho khoảnh khắc ngắn ngủi này. Dù đó chỉ là vài ngày, chỉ là một chuyến đi không quá xa, nhưng ít nhất tôi đã bắt đầu, đã cảm nhận được, và đã biết mình còn có thể trở nên như thế nào nữa.

Còn bạn, khát khao trong bạn đã thức giấc chưa, hay vẫn đang tự giam mình để chờ một ‘khoảnh khắc hoàn hảo’ nào đó?

Hiểu Phong

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *