Tôi là Diệu Bình.
Trước khi là gì khác, tôi từng chỉ nghĩ mình là một con người có duyên sâu với chữ nghĩa. Từ những quyển sổ ghi chép không rời, tôi bén duyên với nghệ thuật thư pháp, gắn mình với mực tàu, giấy dó. Nhưng một buổi chiều ở Vũng Tàu, đứng nhìn nắng chia biển và gió ra làm đôi, tôi mới hiểu “biển bạc” nghĩa là gì. Đó không phải một khái niệm có thể học từ sách, mà là thứ chỉ hiện ra khi chịu đứng đó đủ lâu, để mọi thứ mình tưởng đã biết vỡ ra thành một điều khác.
Trang này bắt đầu từ khoảnh khắc đó.
Tôi không viết để dạy ai điều gì, cũng không viết để chữa lành cho ai — kể cả cho chính mình. Tôi chỉ ghi lại những gì đi qua: một chuyến đi, một cuộc trò chuyện với ai đó, một chữ Hán chiết ra suy nghĩ người xưa, một câu nói tình cờ đọng mãi trong lòng.
Tôi gọi cách sống này là “bình dị” — không phải kiểu trầm lắng, nhẹ nhàng, mà là: bình thường trong cách sống, giản dị trong cách kể. Bình dị, mà không chạm hết. Nếu bạn tìm một thứ gì đó dễ dàng, nhìn là thấy, thì đây không phải là nơi cho bạn.
Sắp tới, tôi sẽ cùng anh trai đi qua 12 tỉnh, không lịch trình hoàn hảo, không mục tiêu phải “ra sản phẩm”. Chỉ đi, ngắm nhìn “biển bạc” của mỗi nơi trông ra sao, rồi ghi lại.
Chào bạn, người đã ở đây đến tận lúc này. Thật tò mò tiếng vọng trong lòng bạn lúc này…
— Diệu Bình